Đặt cuợc trận bóng ZBET +5tr
ibongda.live

ibongda.live

ibongda.live

ibongda.live


Những cảm xúc của Patrice Evra sau khi giải nghệ

12:33 01/08/2019

Tôi đã từng không có gì cả. Chúng tôi đã từng không có gì cả. Nhưng khi ấy, tôi vẫn sống như thể tôi đã có mọi thứ.

Để kể cho bạn một bí mật về cuộc sống của tôi, đó là "Anyone can be happy, anyone can love this game" (tạm dịch: Ai cũng có thể hạnh phúc, ai cũng có thể yêu đời). Nếu không nhờ phương châm đó, tôi sẽ không ở đây với tư cách là cựu hậu vệ trái của tuyển Pháp, Juventus, và Manchester United. Tôi có thể vẫn ngồi ngoài một cửa hàng nào đó tại Paris, xin tiền để mua 1 cái bánh mì.

Không đùa đâu. Tôi lớn lên ở Les Ulis, một vùng ngoại ô Paris, lúc đó tôi sống cùng bố mẹ và những anh chị em-24 người. Không đùa! Chúng tôi sống chung hàng tá người như vậy trong một ngôi nhà. Tôi sinh ra ở Senegal, rồi cùng gia đình chuyển đến Brussels, rồi Les Ulis. Thu nhập chính đến từ bố tôi, một nhà đại sứ. Nhưng khi tôi lên 10, bố mẹ tôi li dị, và ông ấy đem đi chiếc sofa, TV, thậm chí cả những chiếc ghế.

Tôi vẫn yêu bố mình, cho đến khi tôi chết. Nhưng hoàn cảnh lúc ông ấy bỏ đi thực sự khó khăn. Tôi nằm chung một tấm đệm với 2 người anh, 1 trong số chúng tôi phải nằm ngược lại để có đủ chỗ. Khi có thức ăn, bạn phải chạy đến giành lấy nó. Vài người anh lớn thì có việc làm, nhưng rồi họ chuyển ra sống với vợ. Cuối cùng chỉ còn lại tôi và mẹ cùng một đứa em gái. Đó là lúc tôi phải ra đường kiếm sống.

Tôi rất ghét người khác dùng từ "giang hồ". Khi bạn lớn lên ở khu vực xảy ra những vụ nã súng và giết người, tôi không quan tâm bạn là ai, bạn làm tất cả những gì có thể để tồn tại. Tôi đánh nhau rất nhiều, tôi trộm thức ăn, quần áo, video games, tôi còn ngồi xin tiền bên ngoài những cửa hàng. Tôi sẽ nói:" Thưa ông, ông có vài đồng lẻ không?" và họ sẽ trả lời:" Cút đi, mày nghĩ tiền từ trên trời rơi xuống à?".

nhung-cam-xuc-cua-patrice-evra-sau-khi-giai-nghe

Patrice Evra chia sẻ về sự nghiệp chơi bóng của mình 

Tuổi thơ của tôi là vậy đó, Les Ulis là vậy. Nhưng nghe đây, tôi vẫn hạnh phúc, tôi luôn luôn hạnh phúc.

Tôi biết một số bạn đã xem các video trên Instagram của tôi, tôi làm các trò điên khùng và nói:" I love this game!", đối với tôi nó có nghĩa là "tôi yêu cuộc sống này", các video là cách tôi muốn chia sẻ niềm hạnh phúc của mình đến mọi người. Nhưng không phải khi giàu có và nổi tiếng tôi mới quyết định làm vậy. Nếu bạn đến thăm nhà tôi ở Les Ulis, bạn cũng sẽ thấy tôi từng làm những điều tương tự. Tôi hát, nhảy múa, đội tóc giả đùa giỡn với các chị em, tôi thích chọc họ cười. Khi họ xem những video bây giờ của tôi, họ bảo rằng "Trời ơi, chị vẫn nhớ em cũng từng làm vậy lúc em mới 5 tuổi...".

Lúc nhỏ tại sao tôi vui như vậy, đó là nhờ mẹ. Tôi thấy mẹ đã làm việc vất vả để nuôi chúng tôi, do đó tôi biết rằng mình không có quyền phàn nàn gì cả. Và, tại sao lại không lạc quan chứ?? Bạn cứ nghĩ rằng điều tốt sẽ đến với mình thì nó sẽ đến.

Ví dụ nhé, ngày đầu đến trường, cả lớp phải nói mình muốn làm gì trong tương lai. Nhiều bạn viết "luật sư", "bác sĩ" còn tôi viết "cầu thủ". Giáo viên hỏi tôi trước cả lớp:" Patrice, em nghĩ rằng trong số 300 đứa trẻ, em sẽ trở thành cầu thủ thật sao?"

"Vâng!"- tôi nói. Ai cũng cười.

Nhiều năm sau, có lẽ giáo viên đó đã đúng. Tôi chơi bóng ở nhiều cấp độ, nhưng vẫn chưa được đề nghị bản hợp đồng nào. Cho đến năm 1998, khi tôi 17, lúc đó tôi đang thi đấu 1 giải bóng đá trong nhà với vài người bạn thì có người đến và hỏi tôi có muốn thử việc ở Torino không. Tôi chỉ biết rằng gã này có một nhà hàng ở Paris, nên tôi không biết có nên tin không, tôi vẫn nhận lời, ông ta bảo sẽ gọi lại vào ngày mai.

Tôi về nhà và nghĩ chắc hắn sẽ chẳng gọi lại đâu. Ngày mai, ông ta gọi thật. Sau đó tôi đến Turin với ông ta, nhưng cuối cùng thì CLB không đề nghị kí hợp đồng, nhưng một người trong chuyến thử việc đó là giám đốc của Marsala, một CLB hạng 3 của Sicily. Ông ta đề nghị tôi gia nhập và tôi đồng ý.

Tôi bay về Paris và nghĩ CLB nhỏ bé của Sicily này sẽ là cánh cổng đến thiên đường. Nhưng trước hết tôi phải chinh phục được nó đã. Tôi được yêu cầu đến gặp đồng đội tại một ngôi làng trên núi phía Bắc nước Ý, nơi họ tập luyện. Tôi chưa bao giờ ra nước ngoài một mình, tôi không biết nói tiếng Ý. Tôi rời nhà chẳng có gì đem theo ngoài tờ giấy với sđt nhà mình trên đó. Tôi bắt tàu hoả đến Milan để chuyển sang 1 chuyến tàu khác đến ngôi làng đó. Tại ga Milan, tôi thấy một màn hình lớn nơi các dòng chữ cứ chạy liên tục, như ở các rạp phim cũ vậy đó. Tôi nhìn lên đó rồi nhìn lại vé, chuyến tàu của tôi đâu?

Rồi một người lạ tiến đến, điều duy nhất tôi có thể nói về ông ta là ông ta đến từ Senegal, và mù một mắt. Ông ta nói:" Chào, cậu ổn không? Cậu trông có vẻ buồn và đang bị lạc phải không?"

"Vâng, tôi không biết đi đâu". Tôi đưa ông ta xem vé, ông ấy bảo:" Tàu của cậu đi khoảng 1 tiếng trước rồi."
Wow... tôi đưa ông ta tờ giấy với sđt, ông ấy gọi và mẹ tôi trả lời. Khi bà biết tôi bị lỡ tàu và đang ở ga một mình với người lạ, bà hoảng loạn:" Đưa nó lên tàu về lại Paris đi!". Nhưng người lạ đó đúng là thiên thần:" Đừng lo, ngày mai tôi sẽ dẫn cậu ấy lên đúng tàu.".

Ông ấy đưa tôi về nhà, cho tôi ăn và để tôi ngủ trên sàn cùng 8 người khác nữa. Khoảng 6h sáng, ông ta đánh thức tôi dậy và đi bộ cùng tôi đến ga, tìm đúng chuyến tàu. Tận bây giờ tôi vẫn không biết ông là ai, nhưng không biết cám ơn bao nhiêu cho đủ. Cuối cùng tôi cũng lên đúng tàu.

Nhưng tôi tiếp tục không biết khi nào thì xuống.

Tôi chỉ biết tên của ga, nhờ ông ấy viết ra cho tôi. Nên cứ đến mỗi trạm dừng tôi lại hỏi "Phải nó không? Phải nó không?" Sau một hồi, trên tàu chỉ còn lại tôi và 3 bà sơ, sau 3-4 lần hỏi thì họ bắt đầu bực mình, may mà cuối cùng tôi cũng dừng đúng chỗ. Tôi bước xuống và thấy cái gì đây?

Không có gì cả. Không có cả một băng ghế, chỉ có gió. Tôi nghĩ "Ok. Giờ mình lạc hoàn toàn rồi. Không điện thoại, không có thiên thần nào giúp, không cả 3 bà sơ. Làm sao đây?" Tôi quyết định ngồi đợi người đến giúp. Năm phút, 10 phút, nửa tiếng, một tiếng, hai tiếng, không ai tới, trời tối dần.

Sáu tiếng trôi qua.

Cuối cùng cũng có một ánh đèn xe tiến tới, đó là giám đốc của đội bóng. "Tôi xin lỗi, tôi cứ tưởng cậu bị lỡ tàu. Blah blah blah". Ông ấy đưa tôi đến khách sạn của đội ở trong làng, tôi nhận được đồng phục và giày. Tôi ngắm mình trong gương và thốt lên "Oh my goddddd!" Tôi là người hạnh phúc nhất đời này, tôi gọi cho mẹ:" Mẹ ơi, mẹ tin được không? Những người này cho chúng ta ăn, tụi con đang ngồi ăn, có tới 3 bộ dao nĩa". Mẹ bắt đầu khóc.

Tôi sẽ không bao giờ quên ngày đầu tiên ở Sicily. Tôi chỉ vừa đến mà đã có một cậu bé cùng bố đến hỏi liệu có thể chụp ảnh không. Tôi như thể:" Gì? Mình thậm chí chưa chơi trận nào, họ biết mình sao?"

Tôi hỏi cậu bé tại sao lại muốn chụp hình? "Vì chúng tôi chưa thấy người da đen bao giờ"

Wow... Chào mừng đến Sicily.

Các đồng đội cũng ngạc nhiên khi thấy tôi, tôi là cầu thủ da đen duy nhất trong đội. Có rất nhiều thứ mà dân ở đây không hiểu về người da màu, nhưng họ làm ngơ chứ không kì thị. Thực tế, người Sicily rất tốt bụng, tôi có thể đi trên đường và được mời vào nhà dùng bữa, họ nói rằng:" Cậu là một phần tròn số chúng tôi."

Rắc rối đến khi tôi chơi bóng trên đường lớn. Nhiều người giả tiếng khỉ, rồi ăn chuối. Rất khó khăn, nhưng tôi đến từ Les Ulis, tôi mạnh mẽ, những điều đó chỉ khiến tôi thêm cứng rắn.

Sau 1 năm, tôi gia nhập Monza ở Serie B, rồi mùa sau nữa tôi chuyển đến Nice ở giải hạng 2 Pháp. Lúc đó tôi chơi tiền đạo, nhưng khi hậu vệ trái của đội chấn thương, HLV Sandro Salvioni, đưa tôi xuống vị trí đó. Tôi đã nổi điên:" Ông không làm vậy được, tôi là tiền đạo mà!" Rắc rối là tôi lại chơi tốt. Một hôm Salvioni bảo:" Pat, cậu biết tại sao cậu chơi tốt không? Vì cậu ghét chơi vị trí này."

Ông ấy nói đúng. Tôi tấn công như điên vì tôi muốn cho mọi người thấy tôi là một tiền đạo, tôi truyền hết tức giận vào trong trận đấu. Mùa giải thứ 2, tôi lọt vào đội hình tiêu biểu và chúng tôi thăng hạng. Tôi ký hợp đồng với Monaco, một trong những đội lớn nhất ở Pháp, tôi có số tiền lương lớn lần đầu tiền. Sau đó, tôi mua nhà cho mẹ.

Nhưng tôi còn phải đối mặt với nhiều thử thách nữa. Chúng tôi lọt đến trận chung kết Champions League 2004. Nhưng điều điên rồ nhất ở Monaco đến sau khi tôi chơi 1 trận đấu cho U21 Pháp. Đối thủ dẫm lên chân và tôi chấn thương nặng. Trong bệnh viện, tôi nói với HLV Monaco, Didier Deschamps:" Nó đau lắm, em không chơi được, đi còn không nổi."

Nhưng đội bóng cần tôi, nên các bác sĩ đã làm mọi cách để giảm đau, nhưng vô dụng. Rồi 1 nhân viên trong CLB đến và nói:" Sao cậu không dùng cách cũ?"

>>> Xem trực tiếp bóng đá các trận hôm nay

"Ý là sao?

"Đặt một miếng gà dưới giày"

Nghe có vẻ điên, nhưng bạn biết tôi mà, tôi chơi láng. Tôi đến cửa hàng thịt gần nhà, người bán hàng hỏi:" Anh cần gì?"

"Một miếng gà, nhưng nhỏ thôi nhé"

"Miếng nhỏ à? Chi vậy?"

"Tôi đặt nó vào giày"

Ông ta chỉ cười. Tôi đem miếng gà về nhà và đặt mua một đôi giày mới, 1 chiếc size 42.5 còn 1 chiếc size 44. Sau đó tôi chuyền bóng, "oh, ổn rồi, vẫn đau, nhưng ổn." Cuối cùng tôi thi đấu với miếng gà trong giày trong suốt 4 tháng. Tôi không làm vậy khi luyện tập, mẹ tôi sẽ không tha thứ nếu biết tôi lãng phí thức ăn, nhưng cứ trước mỗi trận đấu thì tôi lại ghé hàng thịt, "Chào buổi sáng Patrice, mua như mọi khi hả?". (Đoạn này bảo đảm dịch đúng mà chả hiểu ổng đang nói gì)

Miếng gà đã giúp tôi chơi tốt, nhờ vậy, tháng 1 năm 2006, tôi kí hợp đồng với Manchester United. Trận debut là chuyến làm khách trên sân MC, big derby. Trận đấu bắt đầu lúc 12:45 trưa, hơi lạ so với một cầu thủ Pháp. Tôi không thường ăn sáng nên không biết nên ăn gì để chuẩn bị cho trận đấu, tôi ăn mì ống với đậu. Sau đó tôi bệnh, nôn mửa. Tôi về phòng tự hỏi xem nên làm gì.

"Có nên nói với Ferguson rằng mình bệnh, không chơi được? Không, Patrice, không được. Mày sẽ trông yếu đuối và sợ sệt, mày phải ra sân."

Trên xe bus tới sân, tôi thấy chóng mặt, trời thì nắng nóng, đây là Manchester. Thôi nào... Tôi nhảy lên cho 1 pha tranh chấp với Trevor Sinclair. BOOM! Một cùi chỏ vào mặt, máu chảy khắp nơi. Bạn biết trong phim hoạt hình những bong bóng bay lên khi nhân vật suy nghĩ không? Bong bóng của tôi là "Trời ạ, gã này khoẻ quá, nhanh quá. Hồi ở Monte Carlo mới dễ làm sao..."

nhung-cam-xuc-cua-patrice-evra-sau-khi-giai-nghe

Những chia sẻ của Patrice Evra sau khi giải nghệ 

Hết hiệp 1, chúng tôi bị dẫn 2-0. Ferguson đang nổi điên. "Còn CẬU, Patrice!" ông ấy hét "Cậu đến đây là đủ rồi, giờ ngồi nhìn đi, vì cậu phải học quen với bóng đá Anh trước!". Tôi cởi giày ra, lau máu, cuối cùng chúng tôi thua 3-1, tôi rất thất vọng.

Vài tháng sau, đội tuyển Pháp có danh sách tham dự World Cup 2006. Có 2 đồng đội là Louis Saha và Mikael Silvestre nhưng tôi thì không. Lần này tôi không thất vọng- mà nổi giận. Tôi dành nguyên mùa hè trong phòng tập gym, xem đồng đội đưa tuyển Pháp đến trận chung kết. Chung kết! Tưởng tượng xem! Tôi biết lẽ ra mình phải có mặt ở đó!! Thực sự, tôi muốn đập nát mọi thứ. Tôi tập luyện điên cuồng, tập nặng hơn, nhiều lần hơn, nhiều đau đớn hơn. Tôi không cho mình 1 ngày nghỉ.

Tôi đã không hiểu thi đấu cho United cần phải như thế nào. Tôi nghĩ bản thân là 1 cầu thủ lớn, nhưng không gì lớn bằng United. Bạn có thể chơi 1 trận đấu cup với 1 đội hạng 5 mà vẫn có 76,000 khán giả theo dõi. Ở Monaco, chúng tôi chỉ chơi trước 6,000 người. Im lặng đến nỗi có thể nghe được chuông đt trên khán đài. Không đùa đâu.

>>> Chiến thuật soi kèo bóng đá từ Chuyên gia ibongdatv

Khi trở lại United tiền mùa giải, tôi khoẻ hơn và nhanh hơn bao giờ hết. Sau đó... tôi là bất bại. Đó là lí do tại sao tôi nói trận đấu với City là điểm sáng của tôi ở United. Tôi cần trải qua kinh nghiệm đó, tôi cần hiểu được mình không là gì cả. Trận đấu đó khiến tôi nhận ra:" Mình luôn phải chăm chỉ."

Tôi cảm thấy tôi tìm thấy bản chất của mình ở United. Để tôi giải thích. Nếu bạn bước vào phòng thay đồ trước trận đấu, bạn sẽ nói:" Không thể nào!". Chúng tôi ca hát và nhảy múa, tôi sẽ làm DJ, chơi Rock, RnB, đọc Rap. Nếu Ferguson bước vào, ông sẽ bảo "Cái loại nhạc quái quỷ gì đây??". Sau đó tôi sẽ chơi vài bản Sinatra dành cho ông. Phòng thay đồ trở thành bữa tiệc lớn. Nhưng khi trận đấu bắt đầu, Boss hắng giọng, mọi người như thể bừng tỉnh. Âm nhạc tắt, tiếng nói chuyện dừng, chúng tôi trở thành những chiến binh sẵn sàng chết vì nhau. Quá trình biến đổi đó mới thú vị làm sao.

Đó là tính cách và sự chuyên nghiệp chúng tôi thể hiện ở Manchester United. Chúng tôi đùa vui, nhưng khi đến giờ làm việc, chúng tôi làm việc nghiêm túc. Và đó là DNA của tôi, 100%. Đó là lí do tại sao tôi kết nối với CLB. Có lúc tôi dành nhiều thời gian cho United đến mức ảnh hưởng đến gia đình. Lúc đó tôi nghĩ:" Wow, có lẽ mình hơi quá đà rồi."

Hiện nay IbongdaTV đang là trang web cung cấp link xem bóng đá trực tiếp tốt nhất Việt Nam. Để theo dõi những trận đấu của ĐT Việt Nam cùng các giải đấu hàng đầu thế giới, bạn hãy truy cập vào Ibongda.live.

Bảng xếp hạng